.:C16:.

<< Học hết sức - Quậy hết mình >>
 
Trang ChínhPortalThành viênCalendarTìm kiếmĐăng kýTrợ giúpNhómĐăng Nhập

Share | 
 

 Mưa (đọc kĩ, bạn sẽ thấy cảm động lắm)

Go down 
Tác giảThông điệp
Lopchuongc16
Admin
Admin
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 766
Age : 26
Location : C16- THPT Trần Phú
Tên : Student
Chức vụ hiện tại : Lớp trưởng C16
Registration date : 05/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Mưa (đọc kĩ, bạn sẽ thấy cảm động lắm)   Sun Feb 10, 2008 4:52 pm

Mưa


Ào ào…
Lại một cơn mưa bất chợt lại vừa rơi xuống đâu đây. Đường phố như vắng hẳn. Hết ồn ã. Chỉ c̣òn tiếng mưa. Dưới mái hiên có 2 người đang đứng dang tay ra đón mưa. Những cơn mưa hoà lẫn những nụ cười…
*
* *
Mưa đầu hạ…
Không nhẹ nhàng một chút nào. Chợt đến lúc nào ko hay và khi Long nhận ra thì nó đã xối xả tràn xuống mặt đường. Trong cơn mưa, nó vẫn phóng xe ra đường… Ngày hôm nay nó đă có kết quả thi học bổng. Quá tuỵêt vời so với những gì nó mong đợi. Và tất nhiên chẳng việc gì mà vì một cơn mưa, nó ko ùa về nhà để đến bên mẹ nó, báo cái tin rất vui này. Nó lặng lẽ đi trên đường vắng về nhà, cảm nhận niềm vui mà những giọt mưa đang réo rắt lên cùng giọng ca “khủng bố” của nó...
*
* *
Phố vắng người. Thu mình lại trong tiếng mưa rơi. Mưa trút xuống ồn ào, như muốn cào xé mọi vật. Chẳng ai dám đi trên đường dưới cái mưa như thế cả. Trừ nó. Chỉ một mình nó lao đi trên đường, xuyên qua mọi thứ. Kể cả mưa và những gì mưa cuốn ra để cản đường nó. Vì có người nào đó đã bảo: “khi người con trai khóc, chỉ có thể là khi nó đau khổ đến tột cùng”. Nó đang khóc, nước mắt hoà với nước mưa sao cứ mặn chát vậy nhỉ. Mẹ nó vừa bị tai nạn giao thông...
*
* *
“Gia đình vô cùng thương tiếc báo tin…”
Nó tắt tivi. Nó chẳng hiểu người ta đăng lên tivi những cái tin buồn này để làm gì. Để tỏ lòng thương tiếc ư. Sai bét. Để khoa trương thanh thế thì đúng hơn. Đúng cái cách bố nó làm chứ sao. Bởi hơn hết nó hiểu thừa rằng bố nó đâu có thương yêu gì mẹ nó đâu. Vì chỉ cần 1 tháng sau khi mẹ nó mất, bố nó đã dẫn về nhà cho nó một “mẹ hai” cùng với 2 đứa con của bà ấy. Tiếng trẻ con ầm ĩ, tiếng người đàn bà kia và bố nó thi nhau dỗ dành. Không như ngày xưa, lúc mà có đủ 3 người nhà nó trong nhà thì chỉ có im lặng. Thậm chí nếu có cãi vã đã là tốt. Vì sao à. Vì khi có đủ cả 3 người trong nhà thì cũng là lúc mẹ con nó đă ngủ say. Ông ta bận những cuộc họp tận đâu đâu cơ mà… Nhưng lúc đấy nó không cô đơn. Lúc đấy nó còn có mẹ. Cọ̀n lúc này… chỉ có tiếng mưa ngoài cửa sổ. Lộp Độp, lộp độp… Phải, Lại mưa rồi…
*
* *
Nó bước vào lớp. Mặt lạnh băng như muốn chỉ vào từng người mà nói: “Đừng có động đến tao”. Tất nhiên sau đấy là lời giới thiệu mà nó chắc là đă tua đi tua lại đến re cả băng của ông thầy chủ nhiệm. “Sáo rỗng” nó thầm nghĩ. Và sự thật đúng như nó mong muốn. Sau đó chẳng có ai muốn ngồi cùng nó. Nó không nói gì. Quá quen rồi, nó đi xuống góc dưới cùng của lớp. Một mình cô độc. Nó vẫn thế từ khi mẹ nó mất- cái chết mà nó vẫn thường tự đổ lỗi cho ḿnh. Phải chi lúc ngày hôm đó nó đón mẹ nó đi xem kết quả cùng. Phải chi hôm đấy nó đi đón mẹ như bình thường… Thì có lẽ mọi việc đă khác. Ít nhất là để lát nữa, khi về nhà, nó không phải đối mặt với những người xa lạ, với nỗi buồn, im lặng và cô đơn…
*
* *
Hôm nay lớp nó có học sinh mới. Một con bé bé như cái kẹo mút và mặt thì tṛòn vo như cái bánh bao. Khác nó, con bé cười toe toét trong cái màn giới thiệu tua lại lần thứ n của ông thầy chủ nhiệm. Nó cười cũng phải, một lô thành tích mà ông ấy đọc mất gần 5’. Xem nào, toàn giải nhất và nhì, từ toán tới văn, lại còn có thành tích văn nghệ văn gừng với cả thể thao nữa chứ. Vớ vẩn. Nó không quan tâm. Trong lúc đó, cả lớp ầm ầm lên vì những tiếng gọi của đám con trai dở hơi rủ con bé ngồi cùng. Nó thì miên man nhìn ra ngoài cửa sổ. Lại mưa rồi, không to bằng đợt trước, nhưng hiền hơn …
- Xin lỗi, Tớ ngồi đây được chứ ?? Cái kẹo thò cái mặt tṛòn trọ̀n ra hỏi nó
- Hả, ừ ừ… Nó sựng người, chưa kịp hoàn hồn và quyết định...
Nhưng với cả triệu người Việt Nam thì ́“Ừ có nghĩa là đồng ư”
- Thế nhé, Mai ngồi với Long. Được rồi, các em lấy sách vở ra học nào --Phán quyết đă được đưa ra một cách chóng vánh.
Chuyện gì thế này ??? Nó phải chia sẻ cái bàn này với một đứa khác ấy à. Mà sao con bé lại chọn ngồi với mình. Nó liếc sang nhìn con bé. Cái kẹo ngẩng cái mặt – tròn như bành bao lên nhìn nó. Mỉm cười. Nó quăng lại một anh mắt xua đuổi và thù hằn. Cái kẹo sợ. Khép nép lại. Càng tốt, nó đang mong thế... Nó quay ra ngoài cửa sổ. Hôm nay Mưa rơi nhẹ quá...
*
* *
Tiết 1
Một tháng qua nó ngồi cạnh « cái kẹo » trong tiếng ì xèo ghen tị của lũ con trai cùng lớp. Cái kẹo có nhiều bạn, không chỉ có ở lớp nó. Vậy nên mỗi lúc ra chơi là cái kẹo lại nằm trong vòng vây của cả đám học sinh, cả nam lẫn nữ. Tụi chúng nó cười đùa một cách vui vẻ. Đúng là vô duyên. Nó nằm xuống. Tranh thủ ngủ một lát trước giờ vào lớp.
Chuông vào tiết...
Những giờ học lại trôi qua. Im phắc với nó. Mặc cho « cái kẹo » ra sức bắt chuyện bằng đủ những trò ngớ ngẩn, nó vẫn cứ ngồi im, tập trung cho vô số những chuyện khác trong đầu nó.
Tiết 4
Trả bài kiểm tra, như thường lệ. Nó lại có điểm cao. Khi thứ nhất lớp, khi thì nhì, sau « cái kẹo ». Lần này nó đứng nhì. Chẳng sao, nó vẫn có kết quả kì này cao hơn con bé. Tuy nhiên, mọi người thì không nghĩ thế. Bọn nó chỉ nhìn thấy cái vẻ bất cần ở nó trong những tiết học mà không thấy những đêm nó thức trắng đêm để học bài. Tất cả mọi người đều cho rằng nó chép bài của cái kẹo. Chỉ có mình « cái kẹo » biết bởi « cái kẹo » thấy những mảnh nháp kín đặc những phép toán, những cuốn sách giầy cộp mà Long lôi ra mỗi lúc rảnh. Long không chú ý đến điều đó. Vì Nó cũng chẳng buồn giải thích cho những định kiến của ngừơi ta về nó...
Nó chẳng cần ai hiểu nó hết...
*
* *
Nó lại lao ra đường trong ánh mắt ái ngại của chú bảo vệ. Mưa đang to lắm mà. Nhưng nó thì quen rồi. Mỗi năm, vào những lúc thế này, điều mà nó thích nhất là được thả mình trong những cơn mưa tối tăm mặt mũi.
Phố hôm nay vẫn như thường lệ. Vắng lắm cho con đường về nhà. Chỉ thi thoảng xuất hiện tiếng những người bán áo mưa hai bên đường chào mời nó. Nó vọt ga, phóng nhanh hơn nữa. Xuyên qua cái màng ẩm ướt của những cơn mưa... Lang thang...
Chợt, nó thấy một cô bé ...
Nằm trên đường, sõng xoài Loáng qua mắt nó là màu máu... Khu này vắng quá, một bóng ngừơi, một bóng nhà cũng không...
Một vụ tai nạn...
Nó hoảng hốt, bế cô bé dậy, nhanh chân đưa đến 1 bệnh viện gần đấy...
Để rồi sau đấy nó chập chờn lo lắng cho cô bé như cho chính mình trước khi lặng lẽ ra về khi nghe tin cô bé không sao và đã tỉnh...
Nó lại lao đi trong mưa... Và lâu lắm rồi, lại khóc…
Tại sao hôm đấy nó không có mặt ở đấy, giá như hôm đấy có ai nó trông thấy mẹ nó sớm hơn thì chắc bà đă không mất chỉ vì mất nhiều máu như thế... Tại sao, sao cuộc đời bất công với nó quá…
*
* *
Hôm nay, « cái kẹo » lại nghỉ học. Đă mấy hôm rồi. Hay là... Một ư nghĩ chợt thoáng qua đầu nó. Chắc không phải, giấy xin phép của “cái kẹo” ghi là nghỉ ốm cơ mà. Chuông vào lớp rồi. gác lại chuyện đó qua một bên đă. Bây giờ, việc nó cần làm là tập trung học. Học để trở thành một ngừơi thành đạt, như ước muốn của mẹ.
Tan học cũng là lúc trời lại sắp định đổ mưa… và nó lại lao ra đường. Và Lại lang thang trên phố. Nó chưa muốn về nhà. Chưa muốn im lặng buồn tủi trong sự ồn ào hạnh phúc của người khác. Chợt, nó ngước lên, nó đang qua con phố nhà cái kẹo. Một cái địa chỉ mà nó đă thuộc lòng từ danh sách lớp, thứ nó vẫn thường đọc vui cho hết ngày.
Và lại chợt, nó thấy bóng “cái kẹo” đang đứng trước hiên nhà. Đôi mắt xa xăm như chờ một cái gì đó. C̣òn chân tay thì trắng xoá vì bó bột. Trông thấy nó, cái kẹo vội vẫy cánh tay cọ̀n lành lặn lên. Trông như một con lật đật tṛòn trịa định lăn ra đường. Chẳng hiểu sao nó nhoẻn miệng cười, tạt xe vào…
*
* *
Nó đứng khép dưới cái hiên cùng cái kẹo. Vẫn không nói gì. Chỉ lặng lẽ ngắm mưa thôi. Đă lâu lắm rồi, nó không ngắm mưa, và tất nhiên là lâu lắm rồi, nó chưa cảm nhận được vẻ đẹp của một cơn mưa.
- Tớ biết hoàn cảnh của cậu – “cái kẹo" lí nhí phá vỡ bầu không khí yên tĩnh năy giờ, bẻ đôi ḍòng suy nghĩ của nó…
- Kệ …- nó chột dạ, định gắt ngay lên với cái kẹo
- Tớ cũng giống cậu. Cái kẹo khẽ nói, chặn cơn bực dọc của nó lại.
- Tớ cũng đă từng như cậu, cũng buồn cũng cô đơn…
Cái kẹo tiếp tục trong khi Nó cúi gằm mặt xuống, nhìn những hạt mưa đang vỡ tan ra dưới đất. Không chịu thua, cái mặt tròn vo của Cái kẹo cũng cúi xuống, cừơi với nó.
- Và cậu có biết điều gì đă làm cho tớ vui lại không. Chính những hạt mưa đấy. Tớ đă đọc thấy trong một câu chuyện rằng, khi có mưa cũng là lúc có một người trên thiên đường đang khóc vì nhớ người dưới nhân gian. Những lúc đấy tớ phải vui, phải vui để mẹ cảm nhận thấy niềm vui của tớ qua những hạt mưa. Trẻ con quá phải không nhưng tớ nghĩ cậu cũng nên…
Cái kẹo nhìn nó, đang định nói nốt một điều gì đó thì bắt bắt gặp một ánh mắt tròn vo nhìn mình. Hiền lắm. Long mỉm cười, quay mặt ra phía bầu trời. Mưa rơi hiền từ quá. Nhè nhẹ, Long và Mai cùng đưa tay ra khỏi hiên, đón những hạt mưa rơi. Của mẹ.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://c16vuilachinh.forumandco.com
 
Mưa (đọc kĩ, bạn sẽ thấy cảm động lắm)
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
.:C16:. :: Trung tâm Giải trí :: Nghệ thuật sống-
Chuyển đến