.:C16:.

<< Học hết sức - Quậy hết mình >>
 
Trang ChínhPortalThành viênCalendarTìm kiếmĐăng kýTrợ giúpNhómĐăng Nhập

Share | 
 

 Sự phát sinh của virus gây dịch cúm!!! (nguồn NSLschool)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Lopchuongc16
Admin
Admin
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 766
Age : 25
Location : C16- THPT Trần Phú
Tên : Student
Chức vụ hiện tại : Lớp trưởng C16
Registration date : 05/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Sự phát sinh của virus gây dịch cúm!!! (nguồn NSLschool)   Thu Feb 28, 2008 1:56 pm

Trong thế kỉ 20, ba loại virus cúm đã xuất hiện và gây nên những cơn đại dịch cúm chính là: virus cúm Tây Ban Nha năm 1918, virus cúm châu Á năm 1957, và virus cúm Hồng Kông năm 1968. Dịch cúm Tây Ban Nha năm 1918 đã giết chết khoảng 20 đến 50 triệu ngưòi trên toàn thế giới; dịch cúm năm 1957 và 1968 chỉ riêng ở Mỹ đã giết chết từ 0,5 đến 1 triệu ngưới.


Virus gây dịch cúm ở người xuất hiện khi gene của virus cúm gia cầm, mà trước đó không thấy ở đa số virus cúm người, được tích hợp vào virus cúm người; theo đó cho phép chúng lây lan mạnh mẽ giữa người với người. Virus cúm có nhiều protein khác nhau tạo nên độc tính: các protein bề mặt hemagglutinin (HA) và neuraminidase (NA), phức hợp polymerase (bao gồm protein PB1, HA, và PA) và protein phi cấu trúc (nonstructural protein - NS). Virus cúm châu Á năm 1957 đã thu nạp thành công các gene PB1, HA và NA; còn virus cúm Hồng Kông năm 1968 đã tích hợp được các gene HA và PB1 từ virus cúm gia cầm thông qua quá trình tái sắp xếp gene. Trong suốt qua trình tái sắp xếp gene, việc phối trộn 8 mảnh gene của hai họ virus cúm khác nhau cho phép tạo ra một loại virus cúm mới. Những chủng virus này tăng cường khả năng lây nhiễm từ người sang người, một phần, nhờ thay đổi ái lực liên kết giữa protein HA của chúng với thụ thể nằm trên tế bào người mang acid sialic dạng α2,6.

Virus cúm A được phân loại thành các nhóm phụ (týp) dựa trên protein kháng nguyên HA và NA, trong đó protein HA được chia thành 16 lớp nhỏ H1 đến H16 và protein NA được phân thành 9 lớp từ N1 đến N9. Trong số các loại virus cúm gia cầm lưu hành hiện thời, các nhóm được xem là có khả năng gây dịch cúm cao nhất bao gồm nhóm H2, H5, H7 và H9. Để gây ra dịch cúm, những virus cần có khả năng lây nhiễm từ người sang người. Ở đây, chúng ta xem xét mối đe dọa của chủng virus cúm gia cầm H5N1, đang xuất hiện như là một virus có khả năng gây dịch cúm, thông qua những hiểu biết mới về virus gây dịch cúm Tây Ban Nha năm 1918 từ hai nghiên cứu gần đây của Taubenberger và cộng sự (2005) và Tumpey và cộng sự (2005). Kết quả phân tích trình tự và cây phát sinh chủng loài của Taubenberger và cộng sự đã xác định rằng virus gây dịch cúm Tây Ban Nha năm 1918 không phải là dạng virus tái sắp xếp (như trường hợp của virus gây dịch cúm năm 1957 và 1968 ), mà thực sự chúng là một chủng virus hoàn toàn tương tự các dạng virus gia cầm nhưng đặc biệt chúng đã đột biến để thích nghi với con người. Điều này có nghĩa rằng các virus cúm gia cầm có khả năng gây bệnh cao đang lưu hành hiện thời hoàn toàn có thể tiến hóa thành virus gây dịch bệnh ở người bằng cách thông qua sự tái sắp xếp gene hay thông qua những đột biến trực tiếp của gene (hình 1). Bằng cách sử dụng bộ gene virus gây dịch cúm năm 1918 được tái tạo lại, Tumpey và cộng sự (năm 2005) đã chứng minh rằng ở chuột thì cả gene polymerase, gene HA và gene NA đều chịu trách nhiệm cho độc tính cực độc của chủng virus này.

http://nsl.mine.nu/forums/attachment...1&d=1151980545


Hình 1: Chủng virus cúm gia cầm H5N1 có thể có khả năng gây ra dịch cúm ở người thông qua hai cơ chế. (a) Cơ chế đồng xâm nhiễm: virus cúm gia cầm H5N1 và virus cúm ở người cùng xâm nhiễm vào tế bào người, từ đó cho phép chúng tái sắp xếp các gene tạo ra một dạng virus cúm gia cầm H5 mới và có thể lây nhiễm từ người sang người. (b) Cơ chế đột biến: virus cúm gia cầm H5N1 có thể đột biến trực tiếp thành virus cúm có khả năng lây nhiễm từ người sang người. Virus H5N1 đang lưu hành hiện thời được xem là chủng "mới" về mặt kháng nguyên, chúng có khả năng phát sinh bệnh với mức độ cao ở người và có thể lây nhiễm một cách có hệ thống ở động vật. Chúng biểu hiện đặc tính phân cắt của protein hemagglutinin (HA) độc lập với trypsin và có sự mất đoạn trong gene phi cấu trúc, những đặc điểm này có liên quan đến khả năng tăng cường khả năng phát sinh bệnh. Chỉ cần một hoặc hai đột biến trong protein HA và 10 đột bíên trong phức hợp polymerase là có thể tạo nên một chủng virus cúm gia cầm mới hòan tòan có khả năng gây ra cơn dịch cúm ở người.

Trong nghiên cứu của mình, Taubenberger và cộng sự đã lắp ráp trình tự 8 mảnh gene của virus gây dịch cúm năm 1918 từ các mảnh RNA thu nhận trong các khối parafin và các mẫu mô đông lạnh của nhiều nạn nhân trong đại dịch năm 1918. Họ đã công bố trình tự toàn bộ bộ gene của virus này trên tờ Nature (Taubenberger và cộng sự 2005). Thật không mong đợi, trình tự protein polymerase (PA, PB1, PB2) của virus năm 1918 (mà sau đó chúng trở thành virus trên người) chỉ khác nhau khoảng 10 acid amine so với trình tự liên ứng của các virus cúm gia cầm hiện thời. Phần lớn hay tất cả 10 acid amine này đóng vai trò thiết yếu trong phức hợp polymerase, để đến phiên mình phức hợp polymerase có thể giúp virus cúm gia cầm đạt được "trình độ" lây nhiễm giữa người với người. Từ mẫu bệnh phẩm virus cúm gia cầm đã xâm nhiễm vào người, người ta nhận thấy bảy trong số mười gốc polymerase (dạng người) có nguồn gốc từ sự kết hợp giữa dạng chim và dạng người. Dưới áp lực chọn lọc để đạt được tốc độ phát triển tối ưu ở người, các gene polymerase của virus cúm H5N1 hiện thời hoàn toàn có khả năng đột biến để mười gốc này biến đổi thành "dạng người". Kết quả này giúp virus có khả năng lây nhiễm hiệu quả từ người sang người.

Sự xuất hiện của virus gây dịch cúm từ dạng tổ tiên gia cầm cũng liên quan đến việc thay đổi ái lực liện kết của protein HA từ acid sialic dạng α2,3 sialic acid (dạng chính trong ruột của gia cầm) sang acid sialic dạng α2,6 (dạng chính trong hệ hô hấp của người). Protein HA của virus cúm gia cầm chứa gốc Gln226 (acid amin Glutamin ở vị trí 226) và Gly 228, hình thành nên một dạng hốc hẹp phù hợp để gắn thụ thể acid sialic dạng α2,3 (Ha và cộng sự 2001).Trong khi đó chủng virus gây bệnh ở người chứa Leu226, Ser228, hình thành nên một dạng hốc rộng để thích hợp với acid sialic dạng α2,6 (Shehel và Wiley,2000). Quan sát hình ảnh cấu trúc ở độ phân giải cao cho thấy prorein HA virus 1918 tái sắp xếp chứa Gln226 và Gly228 và mặc dù tạo nên hố gắn hẹp tương tự ở cúm gia cầm nhưng vẫn cho phép nó gắn acid sialic dạng α2,6 với ái lực cao (Gamblin và cộng sự 2004, Steven và cộng sự 2004). Cần nhấn mạnh rằng một mình acid amine 190 cho phép xác định virus cúm 1918 gắn lên acid sialic dạng α2,6; đối nghịch lại là virus cúm H5N1 chỉ ưu ái liên kết với acid sialic dạng α2,3 (Gamblin và cộng sự 2004, Ha và cộng sự 2001, Stevens và cộng sự 2004). Trong thực tế, đột biến D190E (D thành E tại vị trí acid amine190) trong HA của virus 1918 sẽ khiến cho thụ thể của nó trở nên ưu ái acid sialic dạng α2,3 (Glaser và cộng sự 2005). Ngược lại, chỉ cần một đột biến điểm E190D trên HA của chủng H5N1có thể chuyển đổi đặc tính gắn thích hợp sang acid sialic dạng α2,6 đó chính là điều cần có để chúng tiến hóa thành một chủng có khả năng gây nên dịch cúm.

Cũng như khả năng truyền bệnh là một đặc tính gây ra bởi nhiều gene thì tính phát sinh gây bệnh cao cũng như vậy. Gene NS góp phần vào khả năng gây bệnh bằng cách giúp virus lẫn trốn hệ thống bảo vệ dựa trên interferon của cơ thể vật chủ (Garcia-Sastre, 2001). Đồng thời vai trò của các gene polymerase trong sự phát sinh bệnh được nhận thấy ở nhiều trường hợp. Trường hợp đầu là người ta quan sát thấy gene PB1 ở virus cúm gia cầm liên kết với gene HA của virus gây dịch bệnh năm 1957 và 1968. Trường hợp thứ hai là sự liên quan của acid amine lysine tại vị trí 627 ở protein PB2 trong việc xâm nhiễm vào người của cả hai nhóm virus cúm gia cầm H5N1 và H7N7 (Hatta va cộng sự 2001 và Sunnarao và cộng sự 1993). Một dấu hiệu chuẩn khác của tính gây bệnh cao đó là sự lan tỏa của virus xâm nhiễm đến các mô thiếu enzyme trypsin. Ở virus cúm có họat tính phát sinh bệnh ở mức thấp, họat động sao chép đa chu kì của chúng thường bị giới hạn bởi hệ thống hô hấp trên (xoang mũi, miệng ...) nơi mà trypsin được biểu hiện. Ngược lại virus có tính gây bệnh ở mức cao của thường chứa một protein HA với 1 trình tự phân cắt chứa nhiều acid amine base (multibasic cleavage site) được nhận diện bởi nhiều protease có mặt khắp nơi trong cơ thể vật chủ (furin là một ví dụ của protease này). Điều này cho phép virus có tính gây bệnh ở mức cao có có thể lan sang phổi và trong một số trường hợp là khắp cơ thể.

Cách duy nhất để các nhà nghiên cứu hiểu rõ làm cách nào mà virus cúm 1918 tạo ra cơn đại dịch khủng khiếp là tái lặp lại bộ gene và nghiên cứu những đặc tính của nó. Các nhà nghiên cứu thu được manh mối đầu tiên của tính sinh bệnh ở virus 1918 khi họ chèn gene HA và NA vào trong khung chính của virus có tính gây bệnh yếu (Kobasa và cộng sự 2004). Từ đó họ phát hiện virus lai này lan tỏa một cách mạnh mẽ và khiến cho phổi chuột bị viêm nặng chuột do chúng tạo ra "cơn bão" cytokines. Tuy nhiên, điều này vẫn không giúp trả lời câu hỏi rằng liệu rằng có còn những gene khác, như gene NS hay gene polymerase, cũng góp phần vào tính gây chết của virus năm 1918. Cách để trả lời câu hỏi này là cần xây dựng lại toàn bộ gene virus từ DNA oligonucleotide. Đó là cách mà Tumbey và cộng sự (2005) đã làm trong một nghiên cứu có ảnh hưởng lớn lao của họ. Và đây là lần đầu tiên một virus đã bị tuyệt chủng - virus cúm gây nên dịch cùm Tây Ban Nha 1918 - đã được sống lại.

Tumbey và cộng sự (2005) đã sử dụng di truyền ngược để tái cấu trúc virus cúm 1918 trong dịch tế bảo nuôi cấy và sau đó họ gây nhiễm vào chuột để nghiển cứu tính phát sinh bệnh. Họ thấy rằng virus 1918 được làm sống lại giết chết chuột nhanh hơn bất kỳ chủng virus cúm nào đã được miêu tả trước đó. Trên một nghiên cứu trước đây (Kobasa và cộng sự, 2004), người ta rút ra kết luận rằng một phần đặc tính phát sinh bệnh của virus năm 1918 là dựa trên protein bề mặt HA và NA của nó. Và đến phiên nghiên cứu của mình, Tumbey và cộng sự (2005) đã chứng minh rằng một phần khác của đặc tính phát sinh bệnh của con virus gây chết người này chính là các gene polymerase giống như ở gia cầm. Cũng như các virus có họat tính gây bênh cao, như virus cúm H5N1, virus cúm năm 1918 có protein HA bị phân cắt thành dạng hoạt động khi không có trypsin. Tuy nhiên, không giống như các protein HA khác xuất phát từ virus cúm có khả năng gây bệnh cao mà đặc điểm của chúng đã được mô tả từ lâu, protein HA của virus 1918 không có điểm phân cắtchứa nhiều base để có thể bị phân cắt bởi purin và proteaza tương tự purin. Thay vào đó protein NA của nó có liên quan trong sự phân cắt của HA bởi cơ chế mới mà chưa được biết đến. Kết quả là các virus cúm có tính gây bệnh thấp có thể tăng độc tính không chỉ thông qua những đột biến trong gene HA mà còn thông qua những đột biến trong gene NA hay sự tái sắp xếp trong gene NA.

Điều tương đồng rõ ràng giữa sự hình thành dịch cúm Tây Ban Nha 1918 và sự xuất hiện của chủng virus cúm gia cầm hiện nay đã làm tăng thêm mối bận tâm trên toàn cầu. Cả chủng H5N1 và chủng virus năm 1918 có cùng phương thức hoạt động của protein HA độc lập với trypsin, mặc dù thông qua nhiều chiến lược khác nhau. Cả hai đều có tính gây bệnh cao ở chuột. Trong các thử nghiệm ở chuột của Tempey và cộng sự (2005), virus 1918 không lan được trên bề mặt phồi, ngược lại nhiều chủng virus H5N1 xâm nhiễm có hệ thống, lan rộng khắp cơ thể thậm chi lên não. Đã có nhiều báo cáo về bệnh thần kinh ở người do virus gây dịch bệnh năm 1918, từ đó đưa ra câu hỏi là chuột có phải là mô hình thích hợp để nghiên cứu virus cúm Tây Ban Nha hay không? Trong suốt hai năm qua người ta ghi nhận con số chắc chắn là 118 trường hợp mắc cúm gia cầm trong đó có 61 ca tử vong, một số trường hợp có khả năng truyền từ người sang người. Với những “điều kiện cần” mà virus H5N1 đã có tương tự như dịch virus cúm năm 1918 khiến người ta e ngại rằng “điều kiện đủ” duy nhất còn lại để virus H5N1 có thể trở thành virus gây ra cơn đại dịch là khả năng chúng truyền bệnh một cách hiệu quả từ người sangngười. Hiện nay chủng virus H5N1 mới chỉ là chủng đặc hữu lây lan giữa các loài chim di trú hoang dã, và khả năng lan rộng của nó trên toàn cầu là điều không thể tránh được. Tuy thế khỏang cách di cư của chim ngày càng tăng dần về mặt địa lý, chính là cơ hội để virus cúm gia cầm thu nhận những đột biến ở phức hợp polymerase, một hoặc hai đột biến ở protein HA và các đột biến khác chưa xác định khác cần thiết để virus lây nhiễm từ người sang người .

_________________



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://c16vuilachinh.forumandco.com
phoenix_xx28
Moderator
Moderator
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 601
Age : 25
Location : 4 bể là nhà => Hem bít ở đâu lun?
Tên : Kim Phượng là tớ đây!
Chức vụ hiện tại : Hic, nhìu chức quá! Kể hem hết! Mí bạn thông cảm nha!
Registration date : 05/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Sự phát sinh của virus gây dịch cúm!!! (nguồn NSLschool)   Thu Mar 06, 2008 1:04 am

Sel mà nhìn box môn sinh thấy vắng hoe dzậy trời??!

_________________
Sống sel cho người ta bít là mình còn sống!!!

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://blog.360.yahoo.com/thienthan_langthang28
 
Sự phát sinh của virus gây dịch cúm!!! (nguồn NSLschool)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [18102010][News]LeeTeuk kỉ niệm 10.000 ngày từ khi anh sinh ra
» [22122010][News]Giáng Sinh của JYJ ? " Không có bạn gái, ba chúng tôi sẽ đi uống Soju với nhau"
» [24122010][News]Lời chúc mừng giáng sinh của 5 thành viên TVXQ
» [04012011][News]Hyun Bin và Hero Jaejoong là anh em sinh đôi?
» [31012011][news]Những cặp "anh chị em sinh đôi" trong showbiz Hàn

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
.:C16:. :: Góc học tập :: Khoa học tự nhiên :: Sinh học-
Chuyển đến