.:C16:.

<< Học hết sức - Quậy hết mình >>
 
Trang ChínhPortalThành viênCalendarTìm kiếmĐăng kýTrợ giúpNhómĐăng Nhập

Share | 
 

 Truyện ma nè bà con C16 (nguồn NSLschool)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Lopchuongc16
Admin
Admin
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 766
Age : 25
Location : C16- THPT Trần Phú
Tên : Student
Chức vụ hiện tại : Lớp trưởng C16
Registration date : 05/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Truyện ma nè bà con C16 (nguồn NSLschool)   Sun Feb 24, 2008 9:02 pm

Resident Evil: Code of Death

Sau sự sụp đổ của công ti Umbrella, thế giới trở nên yên ắng hơn rất nhiều, nếu không kể đến chuyện cô con gái tổng thống Mĩ bị bắt cóc và đã được một điệp viên bí mật cứu thoát. Nhưng vụ đó cũng chỉ rộn lên được một thời gian, sau những cố gắng bưng bít của chính phủ Mĩ.
Những cố gắng này đã góp phần tống cổ vài kẻ ra ngoài đường, trong đó có Stephen Edrick, một phóng viên trẻ tuổi mới vào nghề. Anh ta đã hằng mơ ước sẽ khám phá ra được nhiều chuyện, sẽ viết nên những bài báo giật gân và tạo được cho mình chút tiếng tăm, sự nghiệp, như nhận giải thưởng hằng năm của Hiệp hội nhà báo Hoa Kì chẳng hạn. Với tài năng cộng thêm sự nỗ lực đáng ngạc nhiên, anh ta đã lần mò, bới móc đến gần đáy và suýt nữa đã viết được những bài giật gân, chỉ vì một chỉ thị nghiệt ngã từ thượng tầng xã hội mà giờ đây, cuộc sống của Edrick cũng chẳng khác chi so với địa ngục. Mất việc, bị tống cổ khỏi nhà trọ, bạn gái và gia đình bỏ rơi, bị mọi người khinh rẻ. Những thứ đó khiến lòng hận thù của anh ta bùng cháy dữ dội, anh ta quyết trả thù chính phủ Mĩ, không phải bằng mấy cái trò như đánh bom, bắt cóc...mà sẽ là những bài báo vạch trần tất cả, không để sót một thứ gì, và đó chắc chắn sẽ là một đòn nặng nề giáng vào mặt lão tổng thống đã khiến anh ta ra thế này.
Một buổi sáng mùa hạ đẹp trời, Leon thức dậy trên chiếc giường gỗ, trải ra trắng muốt đặt trong một căn phòng sang trọng của ngôi biệt thự kiểu Victoria , như mọi khi, anh lặp lại những động tác quen thuộc: Đánh răng, vệ sinh, thay quần áo, leo lên chiếc Mustang bóng láng rồi lái đến trụ sở của Cơ quan tình báo Hoa Kì, C.I.A, sau giờ làm việc sẽ là vài tiếng đồng hồ vui vẻ với bạn bè trong một quán Bar nào đó, đôi khi thì đi chơi với Ashley. Nói chung là cuộc sống của Leon cũng trôi qua một cách bình thường và chẳng có gì phải phiền hà.
Trên đường đi, bằng trực giác của một điệp viên được huấn luyện tốt, anh nhanh chóng nhận ra có kẻ đang theo đuôi mình, kẻ đó lái chiếc Toyota màu xám bạc, cũ kĩ, ở cách anh khoảng 200 m. Hắn bắt đầu từ đường 51 và đi theo anh suốt 20'. Leon cười thầm khi nhìn chiếc Toyota qua kính chiếu hậu, đó là một cái xe cà tàng hết cỡ, khung xe nhiều chỗ đã bị móp méo, thân xe có nhiều vết xước, cứ chạy được một quãng là chiếc xe lại Khực một tiếng. Có vẻ kẻ ngồi trên chiếc xe đó đã lấy nó từ một bãi rác nào thì phải. Nhưng hắn bám theo anh làm gì? Leon không biết, nên anh quyết định sẽ dụ hắn vào một chỗ kín và tìm hiểu xem.
Leon tăng ga, phóng đi, nhưng anh vẫn giữ một khoảng cách nhất định để kẻ ngồi trên chiếc Toyota có thể bám theo.

Đáng lẽ với con mắt quan sát của mình, Edrick phải nhận ra ngay cái bẫy của Leon, nhưng thù hận, lòng hiếu thắng đến rồ dại đã hoàn toàn che mắt anh ta. Chúng khiến anh ta nghĩ đến cái tương lai đẹp đẽ gần như không thể có của mình và khiến chân anh ta vẫn tiếp tục ấn ga, tay vẫn tiếp tục lái theo đuôi Leon.
Dần dần, cả hai chiếc xe cùng đi vào một bãi phế liệu. Leon dừng xe, đạp cửa xe, nhảy xuống và chạy hết tốc lực đến chỗ Edrick. Vụ này kết thúc bằng một vài cú đấm và cái mặt sưng húp của Edrick. Nhưng anh ta không dám đến bệnh viện, vì anh ta chẳng còn đủ tiền, và Edrick cũng không đến chỗ cảnh sát vì từ lâu, sau khi Rachel, bạn gái cũ của Edrick bỏ theo gã cảnh sát khu vực, Edrick đã căm ghét tất thảy cảnh sát trên cõi đời.
Lê bước trở về cái lều nát dựng tạm dưới chân cầu của mình, Edrick kinh hoàng thấy rằng, tất cả tài liệu, sách báo của anh và cả những thứ đồ lặt vặt, tất cả đều đã... bốc hơi. Cả cái lều xấu xí được dựng lên từ những thứ phế thải cũng đã bị phá tan hoang. Gần đó là mấy thằng choai choai da đen đang đứng hút thuốc lá, đứa nào cũng cầm một thứ gì đó như cây gỗ, ống sắt chẳng hạn.
Trận đòn chớp nhoáng với lí do Edrick đã xâm phạm lãnh địa đã khiến anh ta phải nằm bệt dưới nền đất, khắp người đau nhức vì những vết thương. Anh ta cũng chẳng còn sức mà kêu gào, khóc lóc. Tất cả những gì Edrick làm được là nằm một chỗ, thở thoi thóp và mặc kệ cho trận mưa rào tưới nước xuống người mình. Trước khi ngất đi, anh ta chỉ có mỗi một ý nghĩ : Trả thù, trả thù một cách tàn khốc.

Mang theo người một cây khẩu súng lén lấy cắp được, một vài cây bút và một tập giấy may mắn còn sót lại. Lái trên chiếc xe cà tàng vốn đã cũ kĩ, nay càng trở nên dúm dó sau mỗi lần vượt qua một cái ổ gà hay lúc đi trên một đoạn đường xóc. Vừa đến nơi đã từng là Racoon City, nay chỉ còn là một bãi đất phẳng lì, hoang vắng. May cho Edrick, phóng xạ ở đây đã được xử lí, đảm bảo an toàn cho những đoàn du khách vẫn đến đây để tưởng nhớ, để chiêm nghiệm hoặc để thăm quan cái đài tưởng niệm khổng lồ cao 50m, chiếm một diện tích gần 1000 mét vuông do tập đoàn Umbrella xây nên trước khi sụp đổ.
Sau vài ngày lê bước khắp nơi quanh vùng, Edrick chỉ còn hơn chục đô la trong túi, mà đây cũng là khoản tiền anh ta " mượn tạm", lúc nào có tiền anh ta sẽ trả lại.... Cuộc tìm kiếm, nói chung là vô vọng, vì vụ nổ nhà máy điện nguyên tử, hay chính xác là vụ nổ tên lửa hạt nhân đã cuốn theo nó gần như toàn bộ mọi thứ liên quan đến công trình nghiên cứu bẩn thỉu của tập đoàn Umbrella trong cái thành phố - đã bị huỷ diệt này.
...
Ngày 12/9/2005.
Vô vọng, chẳng thể tìm được bất cứ dấu tích gì. Sẽ thử tìm ở phía Nam thành phố.
Ngày 14/9/2005.
Cuộc tìm kiếm vẫn chẳng đi đến đâu, có lẽ sẽ rời khỏi nơi này.
....
Ngày 20/9/2005.
Mai là ngày cuối cùng, tìm nốt ngày mai là sẽ đi. Đành chấp nhận vậy.
Ngày 21/9/2005.
... Phát hiện một nắp hầm, có lẽ được thiết kế để tránh bom hạt nhân. Cuộc tìm kiếm đã bắt đầu có hi vọng.
Đã phát hiện cả một căn hầm lớn ở rìa phía Bắc thành phố. Trong hầm có nhiều ống nghiệm, nhiều thứ thuốc linh tinh và nhiều mẩu xương nằm vương vãi. Thử Luminol với những vệt đen lớn trên tường. Chúng chính là máu. Nhưng nơi đây không an toàn, sẽ trở lại ngày mai.
P/S: Lấy được khá nhiều tiền còn sót lại.
Ngày 22/9/2005.
...Lái xe vào thành phố gần đó, mua nhiều xăng, đạn dược, súng đạn và lương thực, thêm cả một bộ giáp và nhiều thứ linh tinh. Tất cả hết gần 5000 đô, nhưng tình hình vẫn ổn. Vào hầm lúc buổi chiều... .
Vậy đó, chẳng hiểu là vận may hay vận rủi đã mỉm cười với Edrick, đáng lẽ với số tiền kiếm được, anh ta đã có thể có một cuộc sống mới. Nhưng anh ta đã chọn con đường trả thù, một con đường tốt nhất là không nên đi vào.
Ngày 23/9/2005.
...Bây giờ trời chắc đã tối, lang thang trong khu này gần cả ngày, không tìm được gì đáng giá. Có một số tài liệu cháy dở, phần còn lại cũng chẳng đáng giá gì. Giá mà chúng còn để lại một vài cái đĩa thì tốt. Có một vài tiếng động lạ, có lẽ là là lũ chuột. Thật không ngờ là tập đoàn này lại có thể xây một hầm ngầm chống bong nguyên tử lớn như vậy.
...
Ngày 25/9/2005.
Những con đỉa, chúng đến từ khắp mọi nơi. Tôi đã chạy vào một căn phòng kín, bọc sắt. Tôi biết lũ đỉa vẫn ở bên ngoài, chờ đợi tôi. Đạn vẫn còn nhiều, nhưng bọn chúng dường như vô tận. Có lẽ tôi sẽ chết tại đây...
...
Không biết đã mấy ngày trôi qua, đồng hồ đã hỏng. Lương thực đang cạn dần. Tôi phải dè sẻn hết mức. Nhưng... tôi bắt đầu nghe thấy những âm thanh lạ lùng ở bên ngoài, tựa như tiếng cắn, đập vào một lớp kim loại. Tiếng va đập mỗi lúc một lớn. Chuyện gì đang xảy ra?
...
Tôi quyết định liều lao ra vì lương thực và nước uống đã cạn. Đây có thể là những dòng cuối cùng của tôi. Nhưng tôi thật sự hi vọng có ai đó sẽ biết được chuyện này và thông báo cho tất cả mọi người biết. Lúc này, khi cận kề cái chết, không hiểu sao tâm hồn tôi thanh thản đến lạ lùng. Những ý định trả thù chợt tan biến, tôi như được thanh tẩy khỏi tất cả những thứ xấu xa. Thực sự thì...chết cũng là một điều tốt.
Tôi cầu nguyện cho tất cả những người bạn, người thân. Mong họ sống hạnh phúc và không phải chịu cảnh như tôi.
Rachel ! Mong em được hạnh phúc. Chương 3: Sống sót.
Chợt, một tiếng leng keng trên sàn thép khiến Edrick chú ý, hoá ra đó là một quả lựu đạn còn sót lại. Đó là một quả FlashBang, Edrick sực nhớ mình còn một quả nữa trong ba-lô đeo sau lưng. Hai quả FlashBang, hai quả FlashBang, chẳng biết chúng có tác dụng gì không? Nhưng có còn hơn không.
Edrick đã quyết định, anh đút hết số tiền có được vào túi quần, bỏ lại tất cả những thứ gì nặng nề, chỉ đem theo vài băng đạn, khẩu AK 103 và hai quả FlashBang. Anh gõ tay lên lớp tường thép xung quanh, xác định chỗ mỏng nhất. Một loạt đạn xối xả lên bức tường thép, liền sau đó là một cú đá như trời giáng khiến phần tường đó bật tung ra rồi một quả FlashBang được ném ra ngoài, nó nảy lốc cốc lên sàn và...
- Bùng !
Một màn ánh sáng trắng bùng lên che mờ tất cả. Edrick nhảy khỏi cái lỗ, vừa chạy vừa bắn loạn lên. Chạy được khoảng chục mét, đến một chỗ rẽ, anh rút chốt quả FlashBang còn lại, thảy qua vai.
-Bùng !
Ánh sáng trắng bùng lên khiến Edrick như được bọc trong một tấm áo choàng sáng chói...
Edrrick chẳng còn cảm thấy gì hết, trong đầu anh ta chỉ có một giọng nói mơ hồ, mà gấp háp " Chạy, chạy, chạy, chạy nhanh hơn...".
Cái nắp hầm đã ở trước mặt, một loạt đạn đinh tai khiến nó bật lên. Edrick dùng toàn bộ sức lực còn lại của mình, nhảy một cú thật mạnh, anh bay ra khỏi căn hầm chết chóc. Ánh sáng mặt trời rực rỡ chiếu vào khuôn mặt Edrick, khiến nó sáng lên rạng rỡ.
Sau cú nhảy, Edrrick lăn vòng vòng trên mặt đất, nhưng anh mặc kệ, bằng bất cứ giá nào anh cũng phải tránh xa cái nơi chết chóc đó. Đá sỏi khiến cơ thể anh trầy xước, ánh mặt trời chói chang khiến da Edrick nóng bỏng, nhưng anh không quan tâm. Ý chí sống còn quá mãnh liệt đã khiến Edrick có sức mạnh siêu nhiên, anh cứ lăn, lăn mãi cho đến khi một khách du lịch đang đi dạo nhìn thấy anh, ông ta tỏ ra cực kì kinh ngạc trước một gã trai trẻ đầu tóc rối bù, quần áo rách nát đầy những vết máu, lăn lông lốc trên mặt đất, tay vẫn ôm chặt khẩu AK 103. Và ông ta càng kinh ngạc hơn nữa khi gã trai trẻ đó lăn thêm được một đoạn, bỗng đứng dậy, lảo đảo chạy đi. Ông ta gọi với theo, nhưng lúc này Edrick chẳng nghe thấy gì, chẳng biết được gì, cơ thể anh ta chỉ hoạt động nhờ ý chí sinh tồn mãnh liệt. Cuối cùng, Edrick cũng đã chạy được đến chỗ chiếc xe của mình, mở cửa, đóng khoá và trong lúc đang cố tra chìa vào ổ thì...anh đột nhiên bất tỉnh.
Chương 4: Tiếng nói lạ.
Đáng lẽ truyện đã kết thúc ở đây, một kết thúc có hậu với số tiền kiếm được Edrick có thể sống một cuộc sống mới. Nhưng từ sau khi ở bệnh viện ra về, Edrick đột nhiên thay đổi, anh ta sống một cách bình lặng, dường như đã quên hết mọi hận thù cũ. Đó có thể là điều đáng mừng, nhưng hãy chờ xem chuyện gì xảy ra đã.
Ngày 20/11/2005.
Tôi nghe thấy nhiều tiếng động lạ, như tiếng rít của một con vật gì đó... Tôi không biết nó là gì, nhưng nó càng lúc càng khiến tôi suy sụp vì mất ngủ.
Ngày 21/11/2005.
Tôi đã ngã ra đất khi nhìn thấy khuôn mặt của mình. Đó...đó không phải là mặt tôi, sao nó xanh xao, gầy gò đến vậy? Cùng lúc này, tiếng động đó càng lúc càng lớn. Chuyện gì đã xảy ra với tôi?
...
Ngày 30/11/2005.
Tiếng động đó...vang lên trong đầu tôi. Tôi bắt đầu làm một số việc vô thức mà không hiểu tại sao. Cứ như có thứ gì đó gớm ghiếc đang nằm trong đầu tôi và cố điều khiến tôi vậy. Buổi chiều, tôi phát hiện tay trái cử động rất lạ, cánh tay này dường như không nghe lời tôi nữa. Đã có chuyện gì?
Ngày 1/12/2005.
Bây giờ là buổi chiều, đến lượt hai chân cũng bắt đầu giở chứng. Tôi không muốn sống trong nỗi lo âu sợ hãi thế này nữa. Tôi đã mệt quá rồi, không còn có thể chịu được nữa. Mọi chuyện đã đến lúc kết thúc... Edrick vừa viết những dòng tuyệt mệnh này, vừa dí khẩu AK 103 vào mồm, định tự kết liễu. Nhưng đột nhiên, tiếng động lạ trong đầu anh bỗng chuyển thành tiếng nói, lạnh lùng và đầy bí hiểm:
- Dừng lại, thằng ngu ! Mày có thể chết nhưng tao thì không đâu.

_________________



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://c16vuilachinh.forumandco.com
 
Truyện ma nè bà con C16 (nguồn NSLschool)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [17012011][news]KARA bị lôi kéo vào scandal of SNSD
» [30012011][news]Truyền thông Trung Quốc “đổ đứ đừ” vì ảnh khoe ngực của Super Junior
» [17022011][news]Super Junior xuất hiện trên tờ báo của Phần Lan
» [10032011][news]SM tuyên bố sẽ đứng ra sản xuất bộ phim truyền hình Hana Kimi phiên bản Hàn
» [23032011][News] YoonA: bên ngoài là nữ thần,bên trong là đức phật

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
.:C16:. :: Linh tinh :: Ngoài lề-
Chuyển đến